TOUCH

TO U from Caring Heart

Bạn biết mình là một TOUCHIE khi…

là khi bạn biết uống sữa mà không cần ống hút – Hồng Chân

là khi bạn hồi hộp khi nói trước mọi người lần đầu tiên trong cuộc đời, là khi bạn cố gắng, và mừng rơi nước mắt khi làm được những điều mà tưởng chừng như không thể, là khi bạn sẽ cùng nhau nín lặng tập trung vào trò chơi mà phối hợp uyển chuyển với nhau – Nguyệt Minh

là lần đầu tiên, sau 1 buổi tối tỉnh dậy, đột nhiên có cả 1 fanclub và gọi mình là “Ai Đồ” – Thiên Phú

là khi bạn kết thúc trò chơi lúc 10h tối với đôi chân tưởng như không nhấc lên nổi, khi bạn tụ tập để kể chuyện ma rồi nghe tiếng hét kinh hoàng của chị Lý :D rồi bạn lăn ra trên nền đất mà tăm chuyện ề ngôi trường của mình với các anh chị tới 3h30 sáng để rồi sau đó chui ra nằm ở ghế đá cho muỗn cắn, rồi phải ngủ bù vào sáng sôm sau tới 8h rưỡi, rồi đầu bạn nhức, mình mẩy đau suốt ba ngày liền mà bây giờ cũng chẳng nhớ được vì sao mình đau, để thắng tất cả các trò chơi nhưng lại thua tất cả các trò chơi cho anh Khoa làm GM :) ) – Kim Long

là khi bước lên xe trở về nhà mà mặt cứ đực ra, miệng lảm nhảm “mới đây thôi mà…” – Xuân Hảo

là khi bạn ăn ko no, ngủ ko đủ, thở ko nổi nhưng vẫn cười toét mang tai :) ) – Yến Vi

là khi bạn thấy thế giới này tuy lớn mà nhỏ :) – Hoàng Yến

là khi è cổ tập thể dục buổi sáng với bài tập chạy 3 vòng quanh bờ hồ, và ai đi bộ thì có các “chị yêu quý” đi sau dọa rằng sẽ cho những đứa đi bộ push up. Và dù mệt đến đâu, thì thấy máy ảnh là 1001 kiểu tự sướng sẽ đc phô ra :”> :( ( – Thanh Ngân

là khi bị tra tấn giữa trời nắng nóng. là lúc mắt nhìn ra bên ngoài, mình có thể yêu thương thêm nhiều nhiều ng nữa ♥ ~ và rồi nhận ra strangers ko bao giờ là quá đág sợ :p vì TOUCHies mình vốn ko quen nhau :) – Thảo Uyên

(for bạn gái) bạn thất vọng não nề khi phát hiện ở camp không có trai đẹp :( nhưng bạn càng thất vọng hơn vì trại có quá nhiều gái đẹp cạnh tranh với bạn – Chiêu Minh & Thiên Lý

là khi bạn sẽ biết lăn lê, bò trườn, lê lết, la liệt, vật vã, quằn quại, đau khổ, tức tối, ….. tất cả ở trong 1 sự sung sướng thiệt là ko có gì để nói! hehe hehehe! – Kỳ Duyên

là lần đầu tiên bạn trét móng màu cam – Vân Anh

TOUCH tuyển Facilitator cho trại hè S.U.R.V.I.V.A.L Camp 2010!

TOUCH (TO U from Caring Hearts – gửi đến bạn từ trái tim tôi) là một tổ chức phi lợi nhuận được thành lập bởi những học sinh, sinh viên Việt Nam có nguyện vọng cống hiến cho cộng đồng với đội ngũ lãnh đạo học tập tại nhiều quốc gia như Việt Nam, Singapore và Mỹ.

Những đối tác quan trọng của TOUCH đã và đang giúp đỡ TOUCH thành công và phát triển cho đến ngày nay: Trường Phổ Thông Năng Khiếu (Tp Hồ Chí Minh), Trường Anglo-Chinese, Singapore (2008), Chiến dịch SEAChange và Câu lạc bộ kỹ năng mềm (ĐH Quốc gia).

Những hoạt động điển hình của TOUCH :
* Chương trình Giao lưu văn hoá TOUCH 2008 – TOUCH Culture Exchange 2008
* Trại hè Nhà Lãnh đạo TOUCH 2009 – TOUCH Leadership Camp 2009

Nhằm chuẩn bị cho chương trình TOUCH S.U.R.V.I.V.A.L Camp 2010, chúng tôi đang tìm kiếm những bạn trẻ năng động và sáng tạo cho vai trò Facilitator (cố vấn viên) trong suốt những ngày diễn tra trạị. Trại hè TOUCH 2010 sẽ là cơ hội để bạn có thể phát triển những kỹ năng cần thiết như giao tiếp, xử lý tình huống và làm việc nhóm. Hãy tham gia cùng chúng tôi để : thể hiện khả năng của mình, đem lại thay đổi tích cực cho cộng đồng và làm việc chung với những bạn trẻ giàu nhiệt huyết và kinh nghiệm.

I. Vai trò của facilitator:

* Chịu trách nhiệm hướng dẫn và điều hành nhóm gồm 8-9 trại viên trong suốt thời gian trại.
* Tích cực tham gia hoạt động cùng trại viên : trò chơi vận động, thảo luận nhóm.
* Quan sát, đánh giá biết được điểm mạnh và yếu của từng trại viên để hỗ trợ trại viên rèn luyện kỹ năng trong thời gian diễn ra trại.
* Xử lý những tình huống ngoài mong đợi: sơ cấp cứu, thất lạc v.v

II. Qúa trình nộp đơn và yêu cầu:

* Những bạn trẻ tuổi từ 16 đến 20 tuổi (lớp 10 đến năm 2 đại học)
* Số lượng: 12 bạn

* Vòng 1: Hãy nộp đơn online (Tiếng Anh: http://bit.ly/btin9F ; Tiếng Việt: http://bit.ly/d2ZatR )

* Vòng 2 Phỏng vấn: Những bạn qua vòng thứ nhất sẽ tham gia vào buổi phỏng vấn trực tiếp hoặc thông qua Skype với đại diện của TOUCH.

* Vòng 3: Sau khi lựa chọn 15 bạn xuất sắc sau vòng phỏng vấn, TOUCH sẽ tổ chức ba buổi training để cố vấn viên có thể chuẩn bị hành trang cụ thể cho trại, đồng thời đó cũng là cơ hội để ban tổ chức trực tiếp làm việc với các ứng viên. Địa điểm và thời gian training sẽ được thông báo sau. Sau ba buổi training, chúng tôi sẽ chọn lại 12 bạn thích hợp nhất vào vai trò cố vấn viên chính thức.

III. Lưu ý

o Những bạn hiện đang học tập tại nước ngoài cần bảo đảm được thời gian tham dự trại hè và training trước đó (dự kiến bắt đầu vào đầu tháng 6)

o Thời gian tổ chức trại hè :15,16,17/6/2010, tại Vườn Xoài

Chúng tôi khuyến khích bạn tham khảo những bài viết, hình ảnh sau đây để hiểu rõ hơn
- Bạn biết bạn là một TOUCHIE khi … (Tiếng Việt)
- Những khoảnh khắc ấn tượng từ TOUCH Camp 2009 (Hình ảnh!!!)

Nếu có câu hỏi thắc mắc cũng như ý kiến đóng góp xin gửi về email info@touchvn.com

Update về Ngày Hội Sống Xanh (2)

Xin chào các bạn,

Như vậy là chỉ còn vẻn vẹn hôm nay nữa là đến chương trình Ngày Hội Sống Xanh rồi. Hôm nay Lan vừa có cuộc họp cùng BTC và các CLB khác tham gia trong chương trình. Tổng cộng sẽ có 14 CLB học sinh – sinh viên về môi trường có mặt tại ngày hội này. Hầu hết đến từ các trường đại học như ĐH Tự Nhiên, ĐH Bách Khoa, ĐH Ngoại thương, ĐH RMIT, … hoặc các CLB khác có hầu hết thành viên là sinh viên. Chỉ có TOUCHVN và SAOLA là hai câu lạc bộ mà hầu hết thành viên là học sinh cấp ba thôi. Điều đầu tiên là cảm thấy tự hào, vì học sinh cấp ba chúng mình tuy nhỏ tuổi nhất, nhưng những gì chúng ta làm thật sự không nhỏ chút nào, lại còn được BTC đánh giá cao và xếp chung nhóm với các CLB Sinh viên nữa chứ ^^ Thực sự là tuổi tác bao nhiêu không quan trọng, chỉ cần quyết tâm, và nhiệt tình hoặc chỉ đơn giản là muốn “được thử tham gia một lần” – như lời của một bạn lớp 10 NK kỳ trước tham gia vào chương trình TOUCH GreenDay 2010, chúng ta đã có thể làm nên những điều mà tưởng chừng như người lớn mới làm được. Vậy thì chần chừ gì nữa, hãy đến ủng hộ TOUCH nhé, bọn mình sẽ cung cấp cụ thể các thông tin về TOUCH, đồng thời bắt đầu nhận thông tin đăng ký từ các bạn luôn. Hãy tham gia TOUCH để thử một lần sống khác biệt và mạnh dạn thực hiện những gì mình đang ấp ủ nhé.

GreenSign – Một chữ ký có thể thay đổi thế giới. Chiến dịch thu thập chữ ký cam kết bảo vệ môi trường của CLB SAOLA trường THPT Chuyên Lê Hồng Phong

Bây giờ Lan sẽ nói thêm một chút về chương trình TOUCH. Như các bạn đã biết TOUCH có môi quan hệ rất tốt với CLB Môi trường Saola trực thuộc trường Lê Hồng Phong. Các bạn SAOLA đã tham gia vào chương trình giao lưu giữa ba câu lạc bộ TOUCH – Saola (LHP) – FnC (PTNK) TOUCH GreenDay 2010, và trong “Ngày Hội Sống Xanh” sắp tới, TOUCH và Saola tiếp tục hợp tác. Thay vì hai gian hàng riêng biệt, chúng mình quyết định sẽ kết nối 2 gian hàng và có những hoạt động chung rất thú vị dành cho các bạn đến tham quan ^^ Hy vọng tất cả mọi người sẽ đến và ủng hộ cho TOUCH và SAOLA :)

TOUCH GreenDay 2010

Lan tiết lộ về chương trình SAOLA nhé! SAOLA sẽ tiếp tục kêu gọi mọi người ký tên cam kết bảo vệ môi trường – Green Sign “Chỉ một chữ ký có thể góp phần thay đổi thế giới”. Đồng thời SAOLA sẽ bán các túi vải làm bằng vật liệu thân thiện với môi trường. Như các bạn đã biết, các túi ni lon, tuy gọn nhẹ nhưng sẽ tác động rất tiêu cực nặng nề đến môi trường – đến hàng tỉ năm sau chúng sẽ chưa bị phân hủy. Chính vì vậy, túi của SAOLA, với thiết kế đẹp mắt, trang nhã sẽ như một lời nhắc nhở mọi người hạn chế sử dụng túi nilông – thứ vũ khí ngầm chết người này. Khi đi mua đồ, thay vì yêu cầu người bán gói bằng túi ni lông, bạn hãy sừ dụng túi của SAOLA nhé :) Vừa tốt cho Trái Đất thân yêu, mà còn chứng tỏ bạn là một GREENAGER chính hiệu nữa chứ. Hãy là những công dân trẻ có ý thức trong một xã hội hiện đại bạn nhé :)

Túi vải với chất liệu thân thiện với môi trường, nhẹ gọn, thiết kế trang nhã của CLB SAOLA

Đặc biệt, khi mua túi vải của SAOLA, bạn còn được tặng kèm thẻ đánh dấu sách và sticker dán công tắc điện từ TOUCH nữa chứ ^^ Thẻ đánh dấu sách chắc bạn đã biết rồi, Lan xin nói sơ về sticker dán công tắc điện nhé. Khi ra khỏi phòng, đôi khi chúng ta quên tắt điện, vì thế sẽ gây lãng phí tiền bạc và tài nguyên, chính vì thế TOUCH nảy ra ý tưởng làm sticker dán công tắc. Với thông điệp “TOUCH me” – “Sờ mó tui nè”, sticker này vừa giúp bạn luôn phải ghi nhớ “tắt điện trước khi ra khỏi nhà”, mà cũng vừa là một cách trang trí ấn tượng cho căn nhà của bạn đấy :P

Thẻ đánh dấu sách của TOUCH này ^^ Trông xinh nhỉ !!!
Hãy nhớ SỜ MÓ công tắc điện trước khi ra khỏi nhà bạn nhé ^^

Như vậy là các bạn đã biết chương trình của SAOLA và một phần chương trình của TOUCH rồi ( giao lưu với bạn Diệu Anh – tác giả của đề tài khoa học môi trường đoạt giải quốc tế năm 2009 ), còn phần còn lại của chương trình TOUCH vẫn đang là một bí ẩn!!! Hãy tiếp tục theo dõi TOUCH để biết được những thông tin nóng nổi nhất nhé! Click “become a fan” nhé :P http://www.facebook.com/pages/TOUCH/374613639203

Hẹn gặp lại các bạn trong chương trình cũng như những bản tin sau của TOUCH!

- Lan, học sinh lớp 10 LHP

TOUCH tham gia ngày hội Sống Xanh!

Ảnh: Gogreen.

Ngày 11/4 “Ngày hội sống xanh” sẽ được tổ chức tại Cung Văn hóa Lao động quận 1 (TP HCM), với nhiều hoạt động phong phú hướng tới bảo vệ môi trường, nhằm góp phần tuyên truyền giáo dục thay đổi thói quen gây ảnh hưởng không tốt tới môi trường của cộng đồng. - Theo VNExpress

TOUCH sẽ có một gian hàng và trưng bày trong chương trình Ngày Hội Sống Xanh. Điều đặc biệt là phương thức của TOUCH vô cùng độc đáo, khác biệt, … có thể nói là rất hiếm khi xuất hiện tại Việt Nam. Thông tin chi tiết xin cho TOUCH được giữ bí mật đến giờ G nhé, TOUCH muốn đem lại sự bất ngờ thú vị cho mọi người!!!

Bây giờ thì sẽ tiết lộ một phần chương trình ngày hôm đó tại gian hàng của TOUCHcho mọi người: một buổi giao lưu với bạn Nguyễn Khoa Diệu Anh – học sinh lớp 11 trường Trung Học Thực Hành, đồng thời là đồng tác giả công trình nghiên cứu khoa học môi trường đoạt giải quốc tế vào năm 2009!!! Diệu Anh sẽ chia sẽ cho chúng ta những kinh nghiệm, cảm nhận, khó khăn, giải pháp khi bạn khi thực hiện đề tài khoa học này; cũng như chia sẽ lời khuyên cho những ai đang có ý định thực hiện những nghiên cứu, đề án khác.

Một teen Việt Nam có thể đoạt giải quốc tế, và bạn hoàn toàn cũng có thể!!! Với sức mạnh của giới trẻ Việt Nam, chẳng có gì là không thể khi chúng ta thật sự cố gắng và quyết tâm! Hãy đến gian hàng của TOUCH để cùng chia sẽ kinh nghiệm với Diệu Anh nhé!

Hãy theo dõi thông tin từ TOUCH thường xuyên nhé

Tình nguyện cho Saigon Cyclo Challenge và những cái nhìn

Thứ 7 vừa rồi 13/3 ở Quận 7 có sự kiện đua xích lô gây quỹ từ thiện của Saigon’s Children Charity là Saigon Cyclo Challenge. Vì thích công việc tình nguyện và cũng muốn xem họ gây quỹ như thế nào để học hỏi thêm kinh nghiệm cho TOUCH, tớ tham gia bán coupon thức ăn trong event . Cuối ngày, ngoài cái nóng cháy thui “lan da nâu làn da nâu”, tớ cũng lượm lặt nhiều kinh nghiệm hay ho, mà vui vui thì ví như những gì người ta vẫn hay nói “nếu chưa đau, thì sẽ không bao giờ biết thương những người bị đau”. Nói quá một chút vậy thôi, chia sẽ để mọi người cùng đọc nhé …

——o-o-o—-O-O-O—-o-o-o——

Trường Anh (bên trái) tại sự kiện Saigon Cyclo Challenge

Cái nhìn thứ nhất:  Qua con mắt của một đứa mọi bán “cúp-pong” (coupon)

12.00, lật đật bay đến Phú Mỹ Hưng nhận 400 cái coupon và ăn được cỡ…4 muỗng cơm miễn phí. (hic, vì tớ đi trễ….có “kế hoạch” : cho quá giang một chiến sĩ TĐN tan trường lúc 11.15 O.o) Và thế là trời nóng ~40 độ C, xắn áo xắn tay xắn “tè le” đi mời người ta mua coupon trong cả cái trường đua đất với cát oi oi oi bức bức bức:

-Do you need some coupons? If you wanna get some food, you gotta buy some coupons.
-I’ve got already. Thank you very much!
-We’re not hungry now, but later we’ll come back to see you guys to buy your coupons, ok ?
- I don’t need it now, thanks

-Cô chú có coupon đồ ăn thức uống chưa ạ ? Phải có coupon thì mới mua đồ ăn được ạ!
-Ùh…. (đi thẳng băng)
-Không nói gì cả
-Vậy hả? Thôi khi nào đói thì mua…

Tới đây chắc ai cũng hiểu tớ định nói gì phải không?

Không phải là chụp mũ hết những người Việt có phản hồi tích cực đối với những câu chào mời , phần đông đều có thái độ dửng dưng, lạnh nhạt tương tự như trên. Mình bỗng nhớ về slogan “Nụ cười Việt Nam” của ngành du lịch mà cảm thấy thật chạnh lòng khi thấy những nụ cười hiếm hoi đến thế.

Sẽ thật ấm áp làm sao nếu mọi người dùng một nụ cười, hay ít nhất là một lời cám ơn để từ chối. Bản thân là một người đi bán, phải di chuyển liên tục, trời nắng như muốn đốt cháy đến từng giọt nước cuối cùng trong cổ họng, tớ hiểu được cảm giác bị từ chối bởi những cái nhìn lạnh nhạt, hay thái độ “mặc kệ nó” của những người tớ mời mua. Ngoài trừ những người vô tâm chỉ buông thỏng môt tiếng từ chối “Không” ngắn gọn và bỏ đi ngay tức khắc, tớ tin rằng lý do của đa số người Việt khi giữ im lặng trước những lời mời là tính cách truyền thông nhảy cảm, và quan tâm đến người khác. Họ không muốn nói chữ “không” một cách thẳng thừng. Họ im lặng, cố gắng phớt lờ, và hy vọng người mua sẽ âm thầm bỏ đi. Ừ, có bỏ đi thật, nhưng đấy là cảm giác tủi hổ. Họ biết đâu được rằng hai tiếng “cám ơn” sẽ làm chúng tôi cảm thấy ấm lòng đến như thế nào. Có lần tớ cho 10K em bé bán vé số mà không mua bất cứ vé nào, người ta dòm như thể mình là…”quái nhân”. Có chi đâu 10K, thằng bé ấy cũng trạc tuổi thằng em mình mà phải đi bán bưng lê tha giữa đời để rao bán vé số, để bị từ chối và bị đuổi thì 10K bánh mì cho nó ăn sáng là quá mắc hay sao ? Chỉ là một hành động quan tâm dù là nhỏ nhất, người ta lại có động lực để tin và tiếp tục công việc theo đúng vị trí của mình. Ai cũng có giá trị của họ cần được tôn trọng dù họ có là ai chăng nữa.

Lần sau, bạn nhớ cười cảm ơn em bé bán vé số, vui lòng nhận tờ rơi và đừng vứt nó nhé…

Hãy nói cảm ơn chân thành khi nghĩ đến niềm tổn thương của sự từ chối…

——o-o-o—-O-O-O—-o-o-o——

Làm việc vất vả nhưng chụp hình vẫn teen như ai. Bạch Lan (ngoài cùng trái) - TOUCH PR Officer, Trường Anh - TOUCH PR Officer (phải) và một người bạn chụp hình sau khi vòng đua kết thúc

Cái nhìn thứ 2: qua con mắt của người tổ chức sự kiện

Cái nhìn này cũng từ nền tảng của thu thập được từ “con mắt” ở trên. Tức là nhờ bán coupon, tớ mới biết đua xích lô mà sao gây quỹ được tới mấy chục ngàn đô ?!! Nếu chỉ đơn giản là đạp đạp, và nhận tiền từ các đơn vị tài trợ, thì không thể nào thu được số tiền lớn như thế Một trong những cách thông minh nhất là sử dụng coupon để đổi thức ăn, nước uống trong các event thế này.

Có bao giờ bạn đặt câu hỏi sao không sử dụng tiền mặt để mua bán trực tiếp mà lại thông qua coupon làm chi? Sẽ có những chi phí phát sinh như tiền in coupon, nhân sự cho việc bán coupon, … Những cái “tốn” dễ dàng nhận thấy, nhưng thật sự chỉ khi trực tiếp tham gia vào quá trình trao đổi như trên, tớ mới hiểu được cái “tổn” đấy hóa ra chỉ là nho nhỏ so với nguồn lợi rất lớn đằng sau thủ thuật đấy. Bây giờ đặt ngược lại vấn đề: chi 30 000 VND với việc “CHỈ” bỏ ra 3 coupon mua một xâu thịt “ốm nhách”, với hình thức chi trả nào, bạn sẽ hào phóng mua đồ ăn?

Tuy 30 000VND và 3 coupon là giá trị như nhau nhưng giá trị tâm lý người mua sẽ thay đổi khi nghe con số 30 000 quá chênh so với con số 3 vỏn vẹn. Sử dụng coupon là một đòn lừa tâm lý ngọan mục và cổ điển, ví như câu đố “Một ký bông gòn và một ký sắt, bên nào sẽ nặng hơn?” vậy. Con người vốn nhanh nhạy với hình ảnh, thế nên họ sẽ bị ấn tượng “gòn” nhẹ hơn “sắt” đánh gục, mà quên mất rằng “một ký” mới là chi tiết đáng chú ý, là thước đo chuẩn mực chính xác. Với coupon, người mua sẽ không mảy may đặt câu hỏi về giá trị thật của món đồ. v.v và hào phóng chi tiền gây quỹ

Còn một chuyện khá buồn cười trong quá trình đi bán của chị Lan, một thành viên của TOUCH cũng tham gia tình nguyện trong sự kiện ngày hôm đó. Khác với tớ bán coupon đồ ăn, chị Lan bán vé số. Mỗi vé 25.000VNĐ, mà so sánh thì bán vé số thì khó hơn coupon nhiều. Vì coupon dùng để trao đổ đồ ăn, mà người tham gia thì cũng có nhu cầu ăn uống nên có lý do để mua, còn vé số thì đơn thuần là một trò chơi may rủi, bạn cũng không thật sự cần mua chúng. Theo lời chị Lan kể thì có một ông Tây đã gây ấn tượng bởi sự linh họat đến bất ngờ trong giao dịch. Lúc đấy chị Lan thấy một ông Tây khá cao to đứng ngoài nắng chăm chú theo dõi cuộc đua, không bỏ lỡ cơ hội, Lan ngay để mời chào ông ấy mua vé số. Ban đầu ông ấy từ chối khéo, nhưng bỗng nhiên ông ấy đưa ra lời đề nghị thật bất ngờ: “Nếu bây giờ tôi mua 10 vé thì bạn có thể cho tôi cái nón bạn đang đội được không?”

Lúc đấy chị Lan đang đội cái nón tặng cho tình nguyện viên, và nghĩ đến số tiền rất lớn có thể thu được (250.000VND cho 10 tờ vé số), chị Lan không ngần ngại đồng ý với lời đề nghị đấy. Kể chuyện này, mới thấy được trong bất cứ giao dịch nào, chúng ta đều nên tập cho mình thói quen suy nghĩ vượt ra khỏi những khuôn khổ có sẵn, và đừng ngần ngại đưa ra những đề nghị táo bạo nhất! Trường hợp tệ nhất là lời đề nghị không được chấp thuận, nhưng điều đấy đã sao, bạn hoàn toàn có thể tiến hành theo thủ tục như cũ. Theo lời Lan kể thì ông khách đấy không phải người đầu tiên mua cùng lúc 10 vé số, trước đấy Lan đã từng bán một lúc 20 tờ vé số cho một người khách khác, nhưng tại sao người mua 20 tờ không được nón mà người mua 10 tờ lại được nón? “Chị nghĩ là thời điểm thôi em ạ. Ông 20 tờ mua trước, và nếu đề nghị thì chị cũng đưa cái nón luôn rồi” . Thế đấy, hãy ngông lên nào! You never know what might happen!

Kinh nghiệm thu thập được ở trên thật sự bổ ích cho vai trò tổ chức event của TOUCH mà tớ đang làm. Việc hiểu rõ giá trị cống hiến của các công việc xã hội cùng sự nhiệt tình vô giá của các bạn tình nguyện viên giúp ích rất nhiều trong việc viết chương trình cũng như phân công nhân sự để tổ chức sự kiện. Việc làm tình nguyện viên đã mệt, làm người đứng ra “thầu” tổ chức còn phê hơn. Nhưng mà làm tình nguyện vui 1 thì làm nhà tổ chức chắc vui 10. Bỗng nhiên nghĩ đến việc tổ chức cho TOUCH là cảm thấy thật tự hào, và phấn khích. Biết trước sẽ rất mệt, biết trước sẽ rất khó khăn,

Thế nhưng, …

Vui cái niềm vui trưởng thành và có kinh nghiệm không phải ai cũng dễ dàng có được khi học được cách tạo các mối quan hệ và lên chương trình hợp tác với những mối quan hệ đầy tiềm năng khác.

Vui cái niềm vui tự đi bươn chải giữa đời để khẳng định mình và đồng thời phát hiện ra những khả năng thích nghi mới của bản thân

Vui cái niềm vui sướng khi biết và gặp những con người tài năng khác với những kinh nghiệm làm việc tuyệt vời để tự phát triển bản thân và cả những cơ hội ngàn vàng để gặp cơ hội mới cho mình.

Vui nhiều.

Dù cực cũng trần ai …

Ôi, bây giờ mình nhớ cảnh đi bán coupon quá….!!!

Nguyễn Bảo Trường Anh


——o-o-o—-O-O-O—-o-o-o——

Một vài hình ảnh khác từ Saigon Cyclo Challenge. Hình ảnh của Khang Huynh.


Honor code of TOUCH Team 2010

Hello everyone,

Today, TOUCH has just hold our first meeting for organizing team 2010. We were sorry that some members of our team who studied abroad couldn’t attend this Sunday meeting, and we were looking forward to this summer to welcome them back to Vietnam. We also had a featured guest, Xuan Hao (12D, PTNK), who was a camper last year. With a lot of details, and insightful experience provided in her speech, Hao sharpened everyone’s understanding of TOUCH and our 2009 camp (Thank you very much, Hao! You were amazing!). Later on, the team was divided into different groups based on position each held in TOUCH. We brainstormed, discussed on the ideas of this year’s camp, as well as made some tentative plans. There would be a lot of tremendous changes this year. Challenges, and difficulties were waiting ahead us, but I believed, with such enthusiastic, devoted people, TOUCH would definitely achieve our objects, and ambitions :) We had the most varied group of talents this year!

Also, TOUCH hereby introduces our Honor Code for organizing team. Everyone agreed with our working conditions, and rules, hence, they signed their full name with the highest manners this evening. From that moment on, working for TOUCH wouldn’t only a responsibility but also a pledge for everyone. Soon, they will realize being in TOUCH means being in a big family of love as well. (I am feeling the great honor, and love of being a TOUCHIE right now – as I am typing those lines).

Here are some photos (More photos are available at our Facebook page, check out here!!!)

Thank you for reading TOUCH Blog. Soon we are gonna have more writers (as we have many more members in our organizing team right now!), so there will be more writing styles, which surely adds more to the diversity of this blog (and TOUCH!). I hope you keep subscribing. Please feel free to comment, or contact us at info@touchvn.com !

Have a nice day,

Lan Tran

TOUCH Interview (2) – Some advice!

Hi everyone,

This is Lan from TOUCH. I have just been backed from the second TOUCH Organizing Team 2010 interview for shortlisted candidates. Truthfully, I am so blessed to have met with many promising, talented, and enthusiastic youngsters. Notably, they all had a certain base of interests for TOUCH, and that made me happy the most :)

This year, TOUCH has received a high volume of applications from a wide range of backgrounds:  from fledging high school freshmen to experienced university students, which makes it quite hard to evaluate, and make decisions on applications as TOUCH wholeheartedly wants to make available spaces for everyone. Each time we send a letter of rejection, we feel really bad, and hope that applicants will not be so upset. Please do understand that admission process comprises a lot of different factors, and if you are not admitted, it does not mean that you are not good enough. It just barely tells that we don’t think that your desired positions at TOUCH can help you move any further than the spot you are in right now.  Perhaps other positions would be fit you better. That said, if you have continued interests in TOUCH, we expect to see you again in our next race of admissions for campers, and facilitators. With new positions to apply later on, we hope that you will have more experiences, and awake more hidden abilities within yourself. We wish you a lot of luck, and success!

Let me tell you roughly on how TOUCH conduced interviews with our shortlisted applicants, as well as give you some advices, and instructions. Hope that you can all apply those techniques at your next interviews =D

Firstly, we ask applicants some questions regarding to their knowledge of TOUCH (What do you know about TOUCH and our projects? Which entries in TOUCH blog that caught your attention the most? …). Those questions tested applicants on their basic understanding, hence evaluated their enthusiasm, and expected commitment for TOUCH. My advice for this kind of “WHY” question is to read all information available of an organization, company, or positions you intend to apply to. It would be even better if you could relate your own personal experiences to one specific person – who is currently working in this organization: “I have heard from Ms A that …. and I feel really interested”.  It shows that you carefully review your desired positions that you even bother making connections to current workers for insiders’ view. Definitely, you will make a strong impression on your interviewers!

Then, we asked applicants on their future plans for TOUCH. Again, this kind of question tested you on your understanding of your desired positions, so make sure you read your jobs’ descriptions. Try to make some plans – either well-organized one, or crazy one, they both worked fine!

Next, we give some “situational questions”, which we put our applicants in several “expected situations” they can face while working at TOUCH. We evaluated them on their organizing, communicating, and team working skills. Some of those questions were “If two of your friends asked for your help at the same time, what would you do?”, “What would you do if your friends advise you to leave to create an organization for your own?”, … For those questions, try to think of some situations you can face if you get the job, and try to find solutions for them.

Last but not least, applicants were asked to write their names, and sign in a white paper with a small piece of pencil, and an out-of-ink ballpoint pen, which features were detached. There were no right, or wrong answers. Rather, this game merely told level of flexibilities, creativity, and critical thinking skills of applicants, therefore helped us understand, and assign workload based on strengths, and weakness of one person better. This kind of situational testing is becoming more and more popular, so make sure you check them out (using google). Please remember that you are evaluated from the moment you step into the waiting rooms, not the moment you speak to your interviewers. So, watch out our behaviors, and actions!

Applicants could also make some questions for us about TOUCH, or any random things they would love to know  before leaving =D We even chitchatted a bit, and sometimes, I shown a music video clip of my beloved Tae Yang! I thought that definitely entertained, and helped to make a cozy environment =D (You can watch another amazing live performance of Tae Yang here)  Oh wait, you see, TOUCH is about very random weeny teeny girls, and boys! Besides serious working, we also love discussing about Japanese films, or Korean musics (particularly Big Bang, and 2NE1), or hanging out till very late at a night! TOUCH is intensive, yet really fun …

One last advice: make sure you smile a lot! A lot! I seriously mean “A LOT!”. It shows strengths, confidence, and friendliness! Everyone loves laughing, so make sure to give in your laughs, appropriately, in an interview, and surely it brings a lot of advantages for you!

Thank you for reading this long note! I hope that at least you can learn something from our interviews. If you need any advices from TOUCH, please feel free to drop us an email at info@touchvn.com with your requests in the subject! We will try our best to assist you :)

Admission results will be announced a few days later!!! Get excited.

Here are some photos

And here are some photos of “signs” and “names” of our applicants in the last game. Quite creative huh?

Thank you for reading TOUCH blog! Keep subscribing!

Lan Tran

Organizing Staff Admission (1)

Vậy là sau hai tuần thông báo, TOUCH đã nhận được kha khá đơn dự tuyển cho organizing team 2010.  Đọc thông tin, bài viết các bạn gửi về thật sự rất vui. Có những em dù chưa may mắn được nhận tham dự Camp 2009 đã một lần nữa thử sức tham gia dự tuyển ban tổ chức. Có những bạn nhiều kinh nghiệm nên đơn đăng ký cũng như các bài viết dài, và rất ấn tượng. Có những em, có lẽ lần đầu thử sức ở những tổ chức, họat động như TOUCH nên còn gửi kèm cả bảng điểm trong hai năm học gần nhất (rất là dễ thương, … ^^).  Trong ba ngày sắp tới, quả thật TOUCH sẽ làm việc hết sức mình, tranh luận căng thẳng, và máu lửa để chọn ra một số bạn để mời phỏng vấn trực tiếp cùng những thành viên tổ chức của project 2010! Bọn mình rất háo hức chào đón những thành viên mới tham gia vào team!

Nếu bạn nào vẫn muốn nộp đơn thì có thể gửi  về recruitment@touchvn.com trước ngày 21/02/2010! Bọn mình sẽ xem xét hồ sơ của bạn, nhưng đương nhiên là sẽ với những tiêu chuẩn khắc khe hơn để bảo đảm công bằng cho những bạn nộp đơn trước thời hạn :P Nhưng cũng đừng vì thế mà bạn ngần ngại!!! Hãy nộp đơn, vì theo định mệnh, TOUCH và bạn là dành cho nhau =) Nếu có câu hỏi, bạn có thể gửi email về info@touchvn.com, bọn mình sẽ nhanh chóng trả lời trong thời gian sớm nhất!

Vài dòng viết vội, bọn mình sẽ tiếp tục viết về quá trình tuyển chọn này nhằm giúp mọi người hiểu rõ hơn về TOUCH cũng như  phương thức làm việc của bọn mình! Sẽ còn nhiều chuyện hấp dẫn, bất ngờ chờ đợi ở phía trước ;) Hãy theo dõi blog của TOUCH thường xuyên nhé.

Chúc mừng năm mới

Thư gửi TOUCHIES.

Các bạn TOUCHIES à, thoáng 1 cái mà năm Kỷ Sửu đã sắp qua rồi, giờ này chắc các TOUCHIES nhà mình đang bận rộn sắm sửa chuẩn bị đón tết Canh Dần với gia đình hết rồi phải không nào? Năm vừa qua là 1 năm đáng nhớ đối với cuộc đời hoạt động của TOUCH khi chúng ta đã thành công trong việc tổ chức TOUCH Leadership Camp 2009 và những hoạt động ý nghĩa khác hướng về giới trẻ hin nay. TOUCH sẽ không có được những thành công đó nếu không có sự góp sức rất nhiệt tình của các bạn TOUCHIES. Các bạn không chỉ đến với TOUCH vì lòng nhiệt huyết mà còn vì sự đam mê và khao khát cống hiến cho cộng đồng Việt Nam nói chung và cho giới trẻ Việt Nam nói riêng.

Nếu như trong năm 2008 các hoạt động của TOUCH gắn liền với các hoạt động từ thiện nhằm mục đích hỗ trợ và giúp đỡ những đồng bào kém may mắn thì vào năm 2009, TOUCH đã lái sang 1 hướng hoàn toàn khác và chúng ta cũng đã thành công với quyết định của mình. Bất kỳ tổ chức tự phát nào cũng phải trải qua những khó khăn về nhân lực, về quản lý và về cả những vấn đề nội bộ giữa các thành viên. TOUCH cũng không là ngoại lệ. Có đôi khi TOUCHIES hiểu lầm nhau, hay vì 1 lý do nào đó các bạn cảm thấy không thoải mái khi làm việc cùng nhau, và 1 lời khuyên duy nhất TOUCH muốn gửi đến các bạn là hãy chia sẻ với nhau mọi vướng mắc vì giữ riêng nổi buồn bực cho riêng mình chỉ làm các bạn TOUCHIES thêm xa cách nhau mà thôi. Các bạn hãy nghĩ rằng các bạn là anh em trong cùng 1 gia đình, gia đình TOUCH.

Tết đã gần kề rồi. Tết là khoảng thời gian các bạn chia sẻ niềm vui bên gia đình và đón mừng 1 năm với nhiều sự mong đợi. Hãy cho qua những hiểu lầm, những buồn lo trong người và nở nụ cười đón chào năm mới. Hãy nhớ rằng mỗi bạn TOUCHIES là 1 phần rất quan trọng tạo nên 1 gia đình TOUCH. TOUCH sẽ không còn là TOUCH nếu như thiếu bất kỳ ai trong số các bạn. TOUCH chúc các bạn TOUCHIES nhà mình luôn vui vẻ, hạnh phúc, mạnh khoẻ và luôn gắn bó với nhau cũng như với gia đình TOUCH trong những năm sắp tới. Hy vọng rằng năm Canh Dần sẽ lại là 1 năm thành công nữa cho TOUCH và cũng như các bạn TOUCHIES.

With love,

From TOUCH

Tạ Lê Đức Huy

Đi picnic và nhớ TOUCH Camp 09!

Từ trái qua: Lan , Duyên (TOUCHIE 09), và em Quý

Chủ nhật vừa rồi, Lan có đi picnic với VietAbroader Club, gặp lại rất nhiều người quen từ TOUCH Lead The Sheep Camp 2009 ;) Đi rồi mới hiểu được mọi cung bậc cảm xúc của mọi người lúc tham gia TOUCH Camp! Đúng là có những nỗi đau nếu chưa trải qua thì sẽ không biết thương những người bị đau.

Chương trình buổi sáng là lần lượt giải mật mã qua các trạm, một hình thức giống “Đi tìm kho báu” hay “Amazing Race”. Nhóm của Lan gồm 5 người, trong đó có em Mai Kỳ Duyên từ TOUCH Camp! Ở trạm một thì phải trải qua thử thách là nhảy cò cò trong tình trạng bị buột chặt chân với một bạn khác! Trước khi chơi thì Lan thấy bình thường, tại vì cũng đã chứng kiến nhiều trò “độc ác” hơn rất nhiều trong TOUCH Camp. Nhưng khi đã chơi rồi thì mới thấm được cái sự kinh hoàng! Nhảy cò cò đã khó vì bị buộc chân, rồi làm thế nào để giữ thăng bằng, chưa kể mới nhảy khoảng 5m là Lan đã đuối lắm rồi (chắc tự trách bản thân mỏng manh quá!!!). Cách đích đến khoảng 1m, Lan còn té cái òanh, nhưng cuối cùng cũng đứng dậy rồi nhảy cho hết luôn, dù cho lúc này có bỏ cuộc hay nhảy tiếp cũng không quan trọng (dù gì cũng xếp bét rồi), vì Lan nhớ đến mọi người trong TOUCH! Lan không theo nhiều ở các phần chơi của mọi người, nhưng nhớ đêm đầu tiên, có chứng kiến cảnh nhóm chị Ngà chơi trò nhảy … dây thun! Hình như phải làm đi làm lại nhiều lần lắm! Có một lần xém nữa là được rồi: nhảy được 17/20 rồi, nhưng chỉ một lần trật là phải làm lại từ đầu! Nhóm trước đó thì làm nhanh lắm, một lần là xong, còn nhóm chị Ngà … vật vã làm đi làm lại hoài! Thế mà mọi người vẫn không bỏ cuộc! Đúng là trên đời này có nhiều người giỏi bẩm sinh (ví dụ như  cái nhóm trước đó làm một lần là xong!) nhưng cũng có những người phải lấy “cần cù bù thông minh” như chúng mình. Nhưng quan trọng là chúng ta đến được đích. Chẳng hiểu tại sao, nhưng hôm qua khi té ngã ở gần đích đến như vậy, Lan lại nhớ về mọi người! Thế là Lan bò dậy, nhảy cò cò cho hết!

Đến trạm 2, chơi xong thử thách rồi, lấy được gợi ý, mà bây giờ cả nhóm quá đuối, nên không ai thèm nhìn vào cái mật thư nữa! Định ngồi thừ lừ ở đó hoài để nghỉ mệt, rồi phởn phơ … từ từ giải sau, nhưng cuối cùng hết giờ nên phải tiếp tục lên đường! Ra đến đường chính thì thấy một nhóm khác đi … taxi đến trạm cuối. Nhóm Lan chẳng hiểu tại sao lúc đó … không thèm đi taxi, mà vẫn cương quyết đi bộ tiếp =)) Thế là cả đám lê lết, lang thang ở đại lộ Nguyễn Văn Linh, và đường Lương Văn Bằng thênh thang … không một bóng cây, dưới cái nắng độc cay nghiệt! Mồ hôi chảy “thánh thót như mưa ruộng cày” thế nhưng tại vì vừa đi vừa tám nên cũng không thấy mệt lắm.  Tự nhiên lại nhớ về bài “Gift of a friend” của Demi Lovato

Sometimes you think you’ll be fine by yourself cause a dream is a wish that you make all alone
It’s easy to feel like you don’t need help, but it’s harder to walk on your own
The world comes to life and everything is bright from beginning to end when you have a friend by your side that helps you to find the beauty you are.

Đúng là có bạn thì mọi việc bao giờ cũng dễ dàng hơn. Mình tự  hỏi có phải đây là lý do, và động lực chủ yếu để TOUCHIES vượt qua tất cả các trò khó nhằn hồi đó không ?!!

Lúc sau thì Trân có nói với mình là “những gì chị trải qua hôm nay chẳng thấm gì so với campers hồi đó đâu!!!” (không hiểu câu này có ý động viên hay là … “chửi xéo” mình nhỉ? Tại hồi TOUCH Camp thì mình nhởn nhơ nhất! Ngủ nhiều, rồi lúc mấy bạn kia đổ máu thì mình phởn phơ tung tăng từ nhóm này qua nhóm khác như con bướm bay giữa trời hahahahah!). Bây giờ thì càng thấm thía hơn reflection hồi đó của các facilitators gửi về sau camp

I have to admit that I am full of deep admiration for the campers who all proved to be super tolerant, extraordinarily calm and have extremely good teamwork spirit. All the games were real challenges which the campers should have found impossible to win, but they did win, and worth the best compliment. At some point of the camp, I talked to myself: “Thank God I am not a camper. And thank God I am a facilitator. And lastly, thank God I join this camp.”

At the end of the first camp-day, I feel extremely exhausted and sick. I then really admired those campers who were still unswerving and energetic. Thank you campers, I have learned so much from you guys. Your persistence and your passion in the games help me to realize where I stand and give me the courage to continue pursuing my dream just like how you finished every game.

Having observed my teammates work out the strategies for the super tricky games, I was astounded by unlimited potential of each person.  This encourages me to believe in the fact that there is hardly any limit to somebody’s ability and in the right conditions, everyone can make use of the capabilities they don’t even know they have.

Và khi thật sự tham gia vào một cái trò chơi ngắn ngày, Lan đã thấm thía được một phần nào đó sự kinh hoàng mà TOUCHIES 09 đã trải qua! Mà không chỉ nữa ngày như Lan, mà còn là 3 ngày 2 đêm liên tục! Họat động từ tờ mờ 4,5h sáng, kết thúc lúc 12h, rồi chưa kể nhiều đứa còn ráng thức để tâm sự, đánh bài, … nên rốt cuộc trở thành cú thức trắng đêm luôn! Sức chịu đựng của mọi người thật khủng khiếp! Phục mọi người quá đi mất!

Hôm qua đi với em Duyên thì Duyên còn nói là tuần sau Phú bà, Huy sẽ về Đồng Nai chơi với Duyên và Đạt! Tự nhiên cũng cảm thấy vui vui! Hehe rõ ràng là TOUCH không chỉ là cái trại hè đi rồi về, mà còn là nơi bồi đắp tình yêu thêm phần sâu sắc và mãnh liệt (như cặp Đức-Hảo), mà còn là sự khởi đầu của rất nhiều tình bạn sâu đậm khác! Thử nghĩ đi, từ SG bạn đi xe về đến Đồng Nai để gặp bạn, rồi lại trở về trong cùng ngày hôm đó, đấy chẳng phải là thứ tình bạn đẹp mà chúng ta đều mong muốn sao! Chưa kể đây không phải lần đầu tiên, mà là lần 2, lần 3 Phú bà và Huy về ĐN chơi với Duyên và Đạt rồi :) I LOVE TOUCHIESSSSSSS!!!!

Lúc kết thúc pinic thì cả hội về lại nơi tập trung là trường LHP! Theo lẽ bình thường thì Lan đã đi xe ôm về, nhưng cuối cùng lại quyết định đi bộ về nhà! Nhớ lần cuối cùng mình quyết định đi bộ về nhà là … cách đây 4 năm! Lúc đó là lớp 9, đi bộ từ trường cấp 2 (trường cấp 2 Thực Nghiệm Sư Phạm và Lê Hồng Phong nằm sát rạt nhau nên khoảng cách đi bộ là như nhau!). Đi bộ chỉ vì đơn giản là nghĩ mình cũng đã lê lết cả ngày ở cái picnic rồi, mà khoảng cách còn dài hơn từ trường về nhà đó chứ! Thế nên đi bộ về cho đỡ tốn tiền, mình đã làm được một lần thì lần thứ hai có là gì đâu!!! Hy vọng mọi người trong TOUCH cũng đã trải qua những cảm nhận, và suy nghĩ như Lan! Đã hành xác một lần trong camp thì những khó khăn sắp tới cũng đâu là … con muỗi gì! Nó rút mình tí máu, tí đau nhưng lấy tay đập là xong ngay íh mà!

Trần Nguyên Bạch Lan

 Page 1 of 4  1  2  3  4 »